Thứ Hai, 12 tháng 8, 2013

Y SỸ NGUYỄN VĂN ÂN

Năm 1982, sau khi học xong lớp y tá, anh Nguyễn Văn Ân vẫn một mực giữ ý định ban đầu là về công tác ở Trạm Y tế xã Thạnh Thắng, huyện Thốt Nốt cũ (nay là huyện Vĩnh Thạnh, TP Cần Thơ). Lúc đó anh Ân 18 tuổi. 4 năm sau, anh học tiếp khóa y sĩ trung học y tế cũng với mong ước được chăm sóc sức khỏe cho bà con nông thôn được tốt hơn. Nhắc lại chuyện cũ, anh Ân thường nói: “Hồi trước, gia đình, bà con lối xóm của tôi là những nông dân còn khó khăn, không biết cách chăm sóc sức khỏe và không có điều kiện đi xa trị bệnh...”.

Y sỹ Nguyễn Văn Ân
Là người không thích nói về bản thân mình nên nghe tôi hỏi thăm về những việc đã làm được ở vùng quê này, y sĩ Nguyễn Văn Ân, Trưởng trạm Y tế xã Thạnh Thắng, hay nói tránh sang chuyện khác. Thế nhưng chị Phạm Thị Bích Thu, Phó trạm Y tế, người đã 17 năm làm việc chung với y sĩ Ân thì biết rất nhiều chuyện về anh. Chị Thu đưa tôi đến chơi nhà chị Trần Thị Mỹ Phượng, ở ấp C2 xã Thạnh Lợi. Lúc đó, cháu Phạm Thị Phương Thủy, con của chị Mỹ Phượng đi học chưa về. Chị Mỹ Phượng vui vẻ báo tin: “Cháu Thủy năm nay học lớp 7. So với hồi bị tai nạn 3 năm trước, cháu cao to hơn nhiều. Lần đó, không nhờ có anh Ân và mấy anh chị ở Trạm Y tế nhiệt tình cứu chữa thì...”.

Nói đến đây, nước mắt chị Phượng ứa ra, giọng xúc động, chị kể: Tối hôm đó cháu Thủy đi học nhạc về thì bị tai nạn, được bà con đưa vào Trạm Y tế. Anh Ân xử lý sơ cứu rồi hỏi thăm về gia đình, nhờ người đến nhà báo tin. Do bị gãy xương đùi và chấn thương vùng đầu, nên Thủy được chuyển đến Bệnh viện huyện Thoại Sơn rồi đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh An Giang. (Hầu hết các ca cấp cứu ở Thạnh Thắng đều được chuyển viện theo tuyến này vì rút ngắn gần 2/3 đoạn đường so với chuyển đến trung tâm TP Cần Thơ). Các bác sĩ điều trị cho Thủy đã hỏi vợ chồng chị Phượng ai đã nẹp cố định xương cho cháu mà kỹ và khéo vậy? Chị Phượng xúc động nói: “Hôm đó anh Ân trực tiếp nẹp cố định để giảm đau, chống sốc cho Thủy an toàn trên đường chuyển viện đến Thoại Sơn. Và khi con bé tỉnh lại cứ nhắc bác Ân. Nhờ sự chăm sóc, an ủi của anh Ân, con tôi bớt đau, bớt sợ, bớt tủi thân khi không có người thân bên cạnh”.

Chị Thu kể cho tôi nghe về ca cấp cứu bệnh nhân bị ong vò vẽ chích trên 80 vít do anh Ân thực hiện, với giọng khâm phục: “Lúc bệnh nhân mới vào trạm nói rõ: đang đi câu cá, lúc vác cần câu đã vô tình quẹt vào bụi chuối có ổ ong vò vẽ... Nhưng tôi rất ngạc nhiên khi bệnh nhân tỉnh táo mà anh Ân lại khẩn trương hô “lập đường truyền” - tôi gấp rút thực hiện truyền dịch giữ mạch sẵn sàng giữ đường để cấp cứu bệnh nhân (Bởi vì, không có phương án trước khi bệnh nhân vào sốc, sẽ rất khó tiêm tĩnh mạch nhanh, hiệu quả, dễ dẫn đến tử vong). Anh Ân vừa đo huyết áp cho bệnh nhân vừa đọc cho tôi chuẩn bị những y cụ, thuốc men cần thiết. Chưa đầy 5 phút, khi anh Ân vừa khám sơ khởi xong, tôi vừa chuẩn bị xong mọi thứ cũng là lúc bệnh nhân bắt đầu cơn co giật, tay nắm cổ mà la làng “Chết, chết tôi rồi!” như ai đó đang thắt cổ mình. Lúc đó, tôi lo lắm, bởi danh mục thuốc hồi ấy còn hạn chế, anh Ân nhanh trí gọi cho chị y tá đang đi họp ở Thốt Nốt mua về gấp thuốc dùng kháng nọc ong để bổ sung vào nhóm thuốc chống sốc, chống co thắt...”.

Nhờ vậy, bệnh nhân được cứu sống và Phạm Thị Mạnh, cô y tá mua thuốc mang về cứu người kịp thời ấy, một thời gian sau đã nên duyên vợ chồng với anh Ân. Anh chị có hai con gái, Tết này bé lớn 9 tuổi, bé út 5 tuổi, cả hai đều rất ngoan và thông minh. Sau khi sinh con gái đầu lòng, chị Mạnh nghỉ việc để ở nhà chăm sóc chồng con, giúp anh toàn tâm toàn ý cho công việc.

Nói về người đồng nghiệp đàn anh của mình, chị Phạm Thị Bích Thu cho biết thêm: “Nhiều lúc anh Ân còn vét hết tiền trong túi để cho những bệnh nhân nghèo, người lỡ đường gặp nạn... Bà con gọi anh là thầy thuốc của nông dân”.

Khi đất trời, vạn vật đắm mình trong giây phút giao thừa thiêng liêng, ở đâu đó còn có những người thầy thuốc vẫn đang túc trực cứu người. Và không chỉ dừng lại ở những câu chuyện trên mà quanh ta vẫn còn nhiều tấm gương sáng nêu cao tinh thần y đức rất đáng tự hào và thật đáng trân trọng biết bao!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét